Kill me…. with your kisses

Thác Luyến (錯戀)-Tiền chương-Phần 7

Tác giả: Luật Khinh (律轻)

Hoạ: MICA

Thể loại: hiện đại đô thị, hắc bang, cường công cường thụ, ngược tâm ngược thân, HE

Tình trạng: Hoàn

Pairing: Hoàng Hân Duật x Từ Cửu Kỷ

Dịch: QT

Edit: snowblack812

…………………………………………………………………………

Phần 7:

Thấy Hoàng Hân Duật đi khuất, Hoàng Yến Quân một lát sau mới giật mình vội vàng quay đầu hỏi Trạm:

“Trạm, rốt cuộc là xảy ra chuyện gì! ? Anh vì sao lại bị đại ca bắt về, còn bị hắn tra tấn thành bộ dáng này?”

Biết trong sự việc này nhất địng có nội tình gì đó, Hoàng Yến Quân lo sợ nếu không rõ ràng sẽ có hậu quả về sau, bởi vậy hắn nhất định phải tìm cho ra đáp án.

“Quân Trình đâu? Quân Trình không phải cũng bị bắt trở về sao? Vì sao hắn lần này không có ngăn cản đại ca, như vậy trơ mắt nhìn đại ca xuống tay với Anh, vì sao? Trạm, nói cho ta biết!”

Nhìn Hoàng Yến Quân thế nào cũng phải biết bằng được nguyên nhân, Trạm rốt cục khó xử thở dài, bất đắc dĩ thỏa hiệp .

Dù sao mới vừa rồi chủ tử cũng nói qua Hoàng Yến Quân đừng nhúng tay nhiều vào chuyện này mà thôi, cũng không có tỏ vẻ không thể nói cho hắn biết nguyên nhân; hơn nữa, xảy ra chuyện lớn như vậy , chẳng lẽ hắn hiện tại không nói. . . . . . Hoàng Yến Quân sau này sẽ không biết sao?

“Ta sẽ nói cho ngươi biết. Nhưng là —— ngươi trước tiên cứu người cái đã.”Chỉ vào Anh đang nằm thoi thóp trên giường, Trạm nhẹ nhàng nói.

Nhìn người trên giường sắc mặt tái nhợt như tuyết, Hoàng Yến Quân thận trọng gật đầu, “Ta đã biết.”

Đích xác, Anh hiện tại đang trong tình trạng phải gấp rút điều trị, cho nên đối lời nói của Trạm hắn không chút phản bác, cũng không tái nhiều chuyện.

Xoay người trong nháy mắt, hắn cố gắng bình phục sự kinh ngạc lo lắng của chính mình, bởi vì giờ này khắc này, người đang nằm trên giường cần nhất không phải là một sự công bằng, cũng không phải một nguyên nhân, hiện tại hắn cần nhất chính là thầy thuốc, một người có thể cố gắng duy trì sinh mệnh cho hắn, làm cho hắn có thể tiếp tục sống sót chỉ có thể là thầy thuốc. . . . . .

Gần 1 giờ sau, Hoàng Yến Quân cuối cùng đem miệng vết thương vệ sinh chữa trị xong suôi. Thật sâu chăm chú nhìn Anh một lát rồi mới thu dọn dụng cụ đi ra khỏi phòng. Khi hắn nhẹ nhàng mở cửa liền nhìn thấy Trạm đang đứng phía trước chờ hắn.

Sau khi theo Trạm đi vào phòng mà Hoàng Hân Duật ra lệnh chuẩn bị cho hắn, Hoàng Yến Quân lập tức không nói hai lời liền hỏi,

“Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì , ngươi hiện tại có thể nói.”

“Không trước sửa sang lại một chút chính ngươi sao?” Nhìn đến Hoàng Yến Quân dính một chút vết máu trên xiêm y, Trạm nhắc nhở.

“Không cần, chuyện của Anh cùng Quân Trình quan trọng hơn.”

Nhìn Hoàng Yến Quân vẻ mặt kiên trì, trong mắt Trạm tựa hồ một tia ý tứ hàm xúc không rõ ràng, suy tính cùng nghi ngờ, nhưng hắn đã hứa sẽ nói cho Hoàng yến Quân biết lý do thì dù trong lòng có khó hiểu cùng nghi ngờ thì hắn vẫn phải tuân thủ lời hứa.

“Quân Trình thiếu gia hắn. . . . . . hắn đã chết.”

“Cái gì! ?”

Chợt nghe thấy tin Mạc Quân Trình chết, Hoàng Yến Quân quả thực không thể tin được.

“Này, điều này sao có thể! Ai chẳng biết Quân Trình là người của đại ca, làm sao có kẻ dám xuống tay với hắn! Ngươi. . . . . . ngươi nói bậy?”

“Không, là thật, Quân Trình thiếu gia đích xác đã chết. . . . . .”

“Là ai đã hạ thủ?”

Không chờ Trạm nói xong, Hoàng Yến Quân đã muốn không khách khí ngắt lời hắn vội vàng hỏi:

“Ai dám đối Quân Trình động thủ, chẳng lẽ là. . . . . .”

Đột nhiên nhớ tới lời nói vừa rồi của Hoàng Hân Duật cùng với thương hte61 trên người Anh, hắn không khỏi rét run trong lòng, vội vàng hỏi:

“Chẳng lẽ lại chính là . . . . . Anh! ?”

Hoàng Yến Quân không cam lòng mà suy đoán, Trạm không khỏi nhíu mày hồi đáp:

“Không phải.”

“Không phải? Vậy, vậy vì cái gì. . . . . .”

“Anh bị bắt mang về thuần túy chỉ là trùng hợp, cùng cái chết của Quân Trình thiếu gia hoàn toàn không có quan hệ.”

“Vậy ——”

Nhìn hắn trong mắt rõ ràng có nghi vấn, Trạm tạm dừng một lát sau mới thật sâu hít vào một hơi, gian nan mở miệng nói:

“Là chủ tử động thủ.”

“Cái gì! ?”

“Quân Trình thiếu gia. . . . . . là do chủ tử giết.”

“Như thế nào có thể. . . . . . Đại ca như vậy thương hắn. . . . . . Như thế nào có thể xuống tay với hắn?”

Nhìn người trước mắt từ trước đến nay không hề nói dối, mà lúc này vẻ mặt lại nghiêm túc, Hoàng Yến Quân như thế nào cũng vô pháp tin tưởng Hoàng Hân Duật luôn luôn sủng nịch Mạc Quân Trình lại có thể động thủ giết hắn.

Đại ca vẫn thực thương Mạc Quân Trình, so với đứa đệ đệ cùng huyết thống là mình, cùng cha mẹ còn hơn vạn phần, Hoàng Hân Duật thậm chí tình nguyện bị thương chính mình cũng không nguyện ủy khuất đến Mạc Quân Trình, như thế nào có thể xuống tay với hắn, điều này căn bản là không có khả năng a! ?

Nhưng là. . . . . . với cá tính nghiêm túc và cẩn thận của Trạm, sẽ không có khả năng lấy sinh tử của Mạc Quân Trình mà nói hàm hồ như vậy. . . . . . Chẳng lẽ hắn thật sự đã chết sao? Lại là chết ở dưới tay đại ca! ?

“Trạm, rốt cuộc là đã xảy ra chuyện gì, vì cái gì ngươi nói đại ca giết Quân Trình? Hơn nữa. . . . . . Vì cái gì Anh cũng ở chỗ này? Trạm, nói cho ta biết! Đem tất cả sự việc tỉ mỉ toàn bộ nói cho ta biết, ta cầu ngươi , Trạm!”

“Nhị thiếu gia. . . . . .”

Không thể bỏ qua hắn lúc này chấn động cùng kinh ngạc cầu xin, Trạm trấn tĩnh hắn một lát sau, rốt cục chậm rãi mở miệng:

“Ta đã biết, ta sẽ đem chuyện đêm nay phát sinh nói hết cho ngài nghe.”

Trong mơ màng, Từ Cửu Kỷ cảm giác chỗ ngực phải của mình không ngừng truyền đến từng trận đau đớn cảm giác như bị hỏa thiêu nóng rực, làm cho hắn liền ngay cả nghĩ muốn hảo hảo ngủ một giấc cũng không được.

Cơn đau này cho dù có muốn làm lơ cũng không được, dường như không ngừng ăn mòn thần kinh hắn, vài lần hắn cơ hồ không chịu nổi đau đớn, nghĩ muốn mở mắt ra nhìn xem cái gì đang làm phiền giấc ngủ của hắn, nhưng không biết vì sao, mặc kệ hắn có cố gắng như thế nào muốn mở mắt nhìn rõ thì mi mắt cứ như bị tảng đá ngàn cân đè nặng, muốn mở cũng mở không ra.

Càng khó chịu chính là mỗi khi hắn cố gắng mở mắt thì lập tức khí lực trong cơ thể đột nhiên giống như bị thứ gì đó cướp đi, làm cho hắn không thể khống chế lại lâm vào hư ảo quay cuồng ngất đi, lần nào cũng vậy.

Bởi vậy, Từ Cửu Kỷ chỉ có thể dùng một ít ý thức còn sót lại không ngừng chống chọi, cứ vừa mới tỉnh lại lập tức hôn mê, thanh tỉnh, hôn mê, thanh tỉnh, hôn mê. . . . . .tuần hoàn không biết bao nhiêu ngày đã trôi qua hắn mới có thể chân chính tỉnh táo lại, rốt cục có thể cẩn xem xét đến tột cùng là cái gì gây trở ngại hắn yên giấc.

Mở to mắt, thứ Từ Cửu Kỷ nhìn thấy chính là tia sáng, không phải là ánh đèn mà là ánh sáng mặt trời từ ngoài cửa sổ rọi vào, mang theo làn gió êm dịu, cùng với trên cây chim chóc thỉnh thoảng truyền đến tiếng hót thanh thoát, làm cho người ta không khỏi cảm thấy điềm tĩnh thản nhiên.

Hắn đã đã lâu chưa từng có cảm giác nhàn nhã giống hiện tại, từ lúc tay chân bị thương vừa lành, hắn liền quá bận rộn tìm công việc, đi làm hảo kiếm tiền nuôi sống chính mình, làm cho chính mình có thể có cái chỗ ở, thật vất vả rốt cục cũng tìm được công việc lau dọn vệ sinh, lại vì thời gian công tác cùng với động tác không được linh hoạt mà làm cho thời gian về nhà lúc nào cũng trễ hơn người khác, bởi vậy ban ngày phần lớn mới đúng là thời gian để hắn nghỉ ngơi, cũng bởi vì như thế, cho nên hắn thật sự đã lâu chưa từng hảo hảo hưởng thụ qua ánh mặt trời ấm áp.

“Tỉnh rồi sao?”

Đang lúc Từ Cửu Kỷ đắm chìm tận hưởng cảm giác nhàn nhã hiếm hoi lại nghe được thanh âm tựa như tiếng ác ma trầm thấp kéo hắn từ thiên đàng xuống địa ngục, làm cho tâm tình của hắn lại lâm vào nan giải phức tạp.

“Ngươi. . . . . . nơi này là Hoàng Gia?”

Nhận thấy được thanh âm của hắn nghe có vẻ trầm trọng, Hoàng Hân Duật xoay người rời cửa sổ đi vào trước giường.

“Cứ xem là vậy đi.”

Hoàng Hân Duật có chút kỳ quái quan sát hắn.

“Nơi này cũng là địa bàn của ta, cho nên có thể coi như là Hoàng gia.”

Thấy hắn nhìn mình chăm chú làm cho Từ Cửu Kỷ cảm thấy không được tự nhiên, cảm thấy không thể chính mình tiếp tục nằm ở trên giường cùng hắn nói chuyện, bởi vì cảm giác thân thiết lúc này làm cho hắn thấy mình vô lực, cho nên hắn mặc kệ miệng vết thương trên mình có thể vỡ ra liền như vậy cố sức ngồi dậy, ánh mắt nặng nề nhìn phía Hoàng Hân Duật, lạnh nhạt nói:

“Ta đã nói qua, ta sẽ không ở lại Hoàng gia không phải sao?”

“Đúng vậy, ta nhớ rõ.”

Hoàng Hân Duật thấy ánh mắt kháng cự và cảnh giới của hắn lại không chút phật lòng, trên mặt hiển lộ ra lơ đểnh, hờ hững vô vị nói:

“Cho nên ta động thủ , xem như thành toàn nguyện vọng của ngươi.”

“Vậy vì cái gì. . . . . . ta vẫn còn ở chỗ này?” Thấy vẻ mặt hắn phản ứng dửng dưng, Từ Cửu Kỷ nắm chặt nắm tay ức hạ đáy lòng chính mình cố gắng không tức giận.

Nhìn Hoàng Hân Duật hướng hắn nổ súng chuyện này hắn không có chút cảm giác, giống như một việc nhỏ bé không đáng kể, chỉ là trong nháy mắt trong lòng hắn nảy lên một cảm giác nhói đau quen thuộc, giống như là bị một cây kim bạc nhỏ bén nhọn thật mạnh xẹt qua ngực, lưu lại dấu vết rất nhỏ, làm cho người ta cơ hồ nhìn không thấy, nhưng lại thâm sâu khiến kẻ khác khắc cốt ghi tâm. . . . . .

Loại này cảm giác khiến hắn đau đớn, nhưng hắn lại tuyệt không muốn để lộ ra, bởi vì việc này chỉ làm hắn cảm thấy được chính mình càng thêm bi thảm.

“Bởi vì ngươi đã lựa chọn từ bỏ sinh mệnh và tương lai của chính mình, cho nên từ nay về sau, sinh mệnh của ngươi, thân thể của ngươi, thậm chí là cả người ngươi. . . . . . Đều là của ta.”

“Ngươi nói cái gì! ?”

“Đây là lựa chọn của ngươi không phải sao? Anh.”

“Ta không gọi là ″ Anh ″, đó không phải tên của ta!”

Lạnh giọng phủ định, Từ Cửu Kỷ kêu to, cơn giận vẫn luôn áp chế từ nãy giờ lúc này đã muốn biến thành phẫn uất, hơn nữa cơ hồ sắp bộc phát ra.

Từ trong miệng Hoàng Hân Duật lại nghe ra cái tên bị áp đặt cho khiến Từ Cửu Kỷ như thế nào cũng vô pháp chịu được, cái tên này như là minh chứng cho quá khứ xuẩn ngốc của chính mình, là nhắc cho hắn nhớ đến thương tổn đau đớn khi xưa!

Càng làm cho hắn khó có thể chịu được chính là, khi nghe tới Hoàng Hân Duật gọi ra tên này, làm hắn vô lực khống chế nhớ tới thời điểm khi xưa, hắn nhớ tới trái tim chính mình từng vì Hoàng Hân Duật gọi hắn là ″ Anh ″ mà thẹn thùng nhảy nhót; càng nhớ tới sự thật tàn khốc mà cảm thấy thống khổ hối hận; thậm chí còn có thể không tự chủ được nhớ tới bốn gậy xỏ xuyên qua chính mình khi đó thê thảm cùng bi ai. . . . . .

Hết thảy đều là hắn khẩn thiết hy vọng có thể chôn sâu bên trong tâm hồn, ở chỗ sâu nhất trong trí nhớ, chính là vì cái gì. . . . . . vì cái gì Hoàng Hân Duật lại còn muốn như vậy gọi hắn!

“Ta sẽ không lưu lại, cũng không ngu xuẩn một lần nữa làm thế thân cho kẻ khác.”

Sắc mặt ngưng trọng xanh mét hung hăng nhìn Hoàng Hân Duật, Từ Cửu Kỷ cố gắng áp chế trên người run rẩy, cứng giọng nói:

“Ta không phải là Mạc Quân Trình, ta cũng không muốn trở thành thế thân của hắn ——”

“Ngươi vốn không phải là Quân Trình, cũng không có thể trở thành hắn!”

Từ Cửu Kỷ còn chưa nói hết, Hoàng Hân Duật đã tức giận quát:

“Quân Trình chính là Quân Trình, bất luận là kẻ nào cũng không thể thay thế hắn.”

Quân Trình, Mạc Quân Trình. . . . . . Đó là người duy nhất hắn yêu a, làm sao có người có thể thay thế được hắn, như thế nào có thể, đó là không có khả năng!

(còn tiếp………)

……………………………………………………………………………..

Hai……! sao ta thấy cái phần này cứ dài dòng lôi thôi sao ý……T^T

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s